
Nguyên lý lặp lại – nhàm chán hay thân quen
Có một ý tưởng phổ biến nói rằng khi chúng ta đạt đến trình độ chuyên gia trong một lĩnh vực nào đó, chúng ta không chỉ hiểu rõ hơn về kỹ thuật và kỹ năng của lĩnh vực đó, mà còn bắt đầu nhận ra những triết lý sâu sắc ẩn sau công việc tưởng chừng như rất đỗi thân thuộc mà chúng ta làm hằng ngày.
khi làm một điều gì đó với tâm huyết và sự tập trung cao độ, người ta có thể đạt được sự giác ngộ hay hiểu biết sâu xa hơn
Trong thế giới hội họa nhiều khi anh cảm thấy chúng ta giống Wassily và Gabriele Münter. Chúng ta có vô vàn điểm giống họ và đáng buồn thay kết cục của chúng ta cũng giống họ chỉ khác có chăng là người ở lại là anh.

Cuộc đời đôi khi có những sự sắp đặt tình cờ được lặp đi lặp lại, mà cho dù ta có vô tình hay cố ý, ta có chủ động hay trốn tránh thì kết quả nó vẫn như vậy. Em biết nó giống điều gì trong thiết kế không? Nguyên lý lặp lại (repititon).
Chúng ta lặp đi lặp lại những điều tưởng chừng như nhỏ bé nhất, sự quan tâm, thói quen giành cho nhau. Điều đó nó không hề tẻ nhạt mà nó trở thành sự thân thuộc như thể việc chúng ta lặp lại màu sắc nhất quán trong thiết kế vậy

Chúng ta lặp đi lặp lại câu nói giành cho nhau, kể nhau nghe những câu chuyện chẳng đầu chẳng đuôi sau những giờ đi học, đi làm như thể Duy trì một hoặc hai Font chữ chủ đạo và sử dụng chúng xuyên suốt thiết kế.

Chúng ta lặp đi lặp lại những quán ăn, những quán cafe, thậm chí chỗ ngồi tại những nơi đó không hề nhàm chán tựa như chúng ta lặp lại Các yếu tố đồ họa như biểu tượng, đường viền, hoặc họa tiết để trang trí hoặc nhấn mạnh.

Chúng ta đi cùng nhau mòn những con đường quen thuộc, nhớ từng đặc điểm ven đường, nhớ từng kỷ niệm như thể chúng ta lặp lại motif đồ họa.

Em có biết điều gì khiến sự lặp lại của chúng ta không phải là sự nhàm chán mà lại là sự thân quen không. Nếu trong thiết kế việc lặp đi lặp lại những yếu tố như font chữ, màu sắc, yếu tố đồ họa, motif đồ họa một cách cẩu thả, không có logic thì sẽ tạo sự nhàm chán, tẻ nhạt, đơn điệu. Còn chúng ta là sự thân quen bởi vì chúng ta có điểm nhấn.
Điểm nhấn đấy đôi khi nó đến từ chính những điều chúng ta bù đắp cho nhau. Nếu như anh 1 người có thể nói là thuần logic, sống lý trí, lạnh lùng vô cảm. Thì ngược lại ở em lại là sự đồng cảm, thấu hiểu đôi khi là cả sự chịu đựng hy sinh.
Hai ta đúng kiểu 2 mảng màu tương phản nhưng lại đồng điệu đến lạ phải không em